Ly: Dù là bản edit nhưng vì là bối cảnh cổ đại nên có nhiều từ, thành ngữ Hán việt được cân nhắc giữ để giữ lại như: hưu thư, tra nam, nhân trung long phượng, thông phòng.... Những từ này tương đối dễ hiểu và quen thuộc với những bạn tuyệt đọc ngôn tình, nên mình sẽ không chú thích nhiều tránh làm loãng mạch truyện. Một phần nữa là Ly edit truyện bằng sở thích và gớm nghiệm của bản thân chứ không phải dân chuyên dịch truyện chuyên nghiệp nên đôi khi sẽ không giống 100% nguyên bản. Mang lại nên nếu bạn nào mới đọc ngôn tình, hoặc có chỗ nào chưa rõ nghĩa thì có thể cmt tuyệt inbox cho Ly để Ly giải thích nhé. -------------------------------------

Chap 3: Chủ ý hay-------------------------------------

Chuyện làm Lục Tề Lâm thất vọng chính vẻ ngoài của Khương Cẩm.

Bạn đang xem: Ta chỉ muốn bán bánh bao


Đêm qua vào yến hội, Lục Tề Lâm không thấy rõ hình dạng của Khương Cẩm, trông có vẻ là một lão bà làm người ta khiếp sợ. Huống đưa ra tục ngữ nói rất đúng, dưới đèn coi mỹ nhân. Hôm qua đèn đuốc sáng trưng, khiến cho nhan sắc Khương Cẩm tăng thêm vài phần, ít nhất nàng cũng là người vào cuộc chiếm spot light.

Cho đến hôm nay, Lục Tề Lâm vừa thấy nàng đã trợn tròn mắt.

Nữ nhân trước mắt, không, nói là nữ hài tử thì đúng hơn, rất lùn, còn chưa đứng đến bả vai mình nữa chứ. Ngoài chuyện đó ra, tóc lại vàng khô xơ xác, da cũng vàng như nến vậy, ngũ quan tuy không tệ, nhưng lại đặt trên người nha đầu vừa ốm vừa lùn như vậy, cho dù là nét như thiên tiên cũng không đẹp nổi. Huống đưa ra ngũ quan tiền của Khương Cẩm chỉ được tính là thanh tú mà thôi.Ăn mặc càng không phải bàn, tìm khắp phủ gần như không có ai kém hơn Khương Cẩm. Mang đến dù là quốc sắc thiên hương cũng cần phải có cẩm y hoa phục đi kèm, chưa nói tới Khương Cẩm nếu không phải cách xa từ "quốc sắc thiên hương" 1 vạn dặm thì cũng là 1 vạn tám ngàn dặm.

Xem thêm: Hoa Sơn Phái Võ Lâm 1 - Phái Hoa Sơn Võ Lâm Miễn Phí

Thấy Khương thị là một nha đầu xấu như vậy, hứng thú của Lục Tề Lâm với Khương Cẩm cũng giảm xuống mức thấp nhất. Nghĩ đến xuất thân của nha đầu này, Lục Tề Lâm cảm thấy rất hối hận vì hôm qua nói muốn đến xem người này như thế nào.Editor:Lily073Nếu là 4 năm trước, hắn khẳng định sẽ không nói câu nào mà cù đầu bỏ đi. Bất quá hắn bây giờ không phải thiếu niên sửu nhi năm đó, hơn nữa đến dù là thân phận khác biệt nhưng như thế nào cũng phải giữ một điểm tư thái. Với lại đến cũng đến rồi, tốt nhất là nên xử lý nhanh một chút.

Nghĩ vậy Lục Tề Lâm căng domain authority đầu nặn ra một nụ cười, chuẩn bị lấy ra mị lực mê người của thiếu niên năm nào, làm mang đến nha đầu xấu xí này chết mê chết mệt, thuận lợi tống cổ nàng đi.

Nhưng mà chưa đợi đến lúc hắn nói chuyện đàng hoàng với Khương Cẩm, người hầu của hắn đã vội vội vàng vàng chạy tới tìm. Lục Tề Lâm vốn dĩ đã không còn chút hứng thú nào với Khương Cẩm, chỉ là cắn răn ra trận mà thôi, nên nếu Nhị hoàng tử có việc tìm hắn, tất nhiên là hắn tranh thủ lấy cớ để đi rồi.Một cơn gió lướt qua nơi đó chỉ còn lại Khương Cẩm. Nàng chuẩn bị một bụng lý lẽ, kết quả một câu cũng chưa kịp nói...Liễu Diệp nhìn thấy sự việc tiến triển như vậy cũng hoa mắt chóng mặt"Vậy...phu nhân, ách, cô nương. Thế tử đi rồi, chúng ta nên làm gì đây?""Vào xào rau"